Văn hóa trà Việt & nốt trầm cuối năm

174 lượt đã xem

Không khí Sài Gòn cuối năm vốn hiếm hoi cái lạnh se sắt, nhưng khi một đợt gió bất chợt ùa về, mang theo hơi thở Giáng Sinh và cận kề giao thừa, người ta lại tìm về những thức uống ấm áp. Hôm nay, bên ấm Bạch trà quýt 2017 – một sự kết hợp tinh tế giữa bạch trà thanh khiết và hương quýt rừng chín ủ khô – ta thấy rõ hơn nét đẹp của văn hóa thưởng trà đã ăn sâu vào tâm hồn người Việt.

Bạch trà quýt 2017Trà không chỉ là một thức uống. Nó là nhịp sống, là nghi lễ, là không gian để tâm hồn lắng đọng. Văn hóa trà Việt, dù chịu ảnh hưởng của trà Tàu, vẫn giữ được sự riêng biệt, dung dị và gần gũi. Nếu trà đạo Nhật Bản cầu kỳ trong nghi thức, trà đạo Trung Hoa nhấn mạnh tính triết lý, thì trà Việt lại chú trọng sự tâm giao và hương vị tự nhiên.

Nghệ thuật ủ trà cùng trái cây – như cách Bạch trà được đặt trọn trong quả quýt rừng khô này – là một ví dụ điển hình cho sự sáng tạo và tận dụng tinh hoa bản địa của người Việt. Sắc nước trà vàng nhạt, trong vắt như sương sớm, quyện cùng hương thơm dịu dàng, tinh tế của quýt, tạo nên một trải nghiệm vừa ấm cúng, vừa thanh thoát. Đây là loại trà hoàn hảo cho những ngày se lạnh, giúp cơ thể được giữ ấm và tinh thần thư thái.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, chén trà trở thành người bạn tri kỷ, là nơi ta gác lại những bộn bề của một năm sắp khép.

Hương trà quýt bay lên như một lời tự sự, gói gọn trong bốn câu ngắn ngủi, hàm súc lột tả sự tinh tế của sắc và hương:

Bạch trà hương quýt ủ mây
Sắc nước pha lê khẽ lung lay
Hơi ấm nâng niu lòng phố thị
Một năm còn lại chút thu say.

Từ cái lạnh bên ngoài, chén trà đưa ta vào sự ấm áp của hoài niệm và chiêm nghiệm về dòng chảy thời gian, được thể hiện qua âm điệu khoan thaim truyền thống:

Cuối năm Sài Gòn gió nhẹ qua
Bên hiên chén trà thấm vị xa
Bao nhiêu hỉ nộ đời vừa hết
Còn lại mình ta với mình ta.
Giữ ấm tâm hồn bằng trà quýt
Lòng như sông lặng ngắm trời chiều.

Tinh thần tối giản, tập trung vào thiên nhiên và khoảnh khắc hiện tại lại rất hợp với sự tĩnh tại khi thưởng trà:

Khói trà vương nhẹ
Quýt rừng chín ủ trong đêm
Lòng người lặng thinh.

Không khí Giáng Sinh và sự chờ đợi một năm mới mang lại những cảm xúc tự do, không khuôn khổ, như chính dòng thơ không vần, không niêm luật này:

Mùi quýt rừng của năm xưa
Đánh thức ký ức về những ngày
Ta đã chạy, đã vấp, đã đứng lên.
Cái lạnh Sài Gòn hôm nay
Dễ chịu hơn cái lạnh của nỗi cô đơn.
Ngồi đây, nhìn màu nước trà trong vắt
Như nhìn lại tấm lòng mình.
Thanh thản và ấm áp.

Sắc nước pha lê khẽ lung layCuối cùng, chén trà trong những ngày cuối năm còn là lời nhắc nhở về sự kết nối và những giá trị vĩnh cửu. Nhà văn Ngô Tất Tố từng nói, “Trà là thủy tổ của hương vị, là bản ngã của đất trời.”

Nhưng trong khoảnh khắc giao thời này, câu nói của một triết gia phương Đông lại càng thấm thía:

“Ngồi bên chén trà nóng vào những ngày cuối năm là cách để ta thầm cảm ơn những gì đã đến, và buông bỏ những gì đã qua, trước khi bình minh của một chu kỳ mới ló rạng.”

Chính sự tinh tế của Bạch trà quýt 2017, cái lạnh hiếm có của Sài Gòn, và hương thơm thanh tao của trà đã cùng nhau vẽ nên một bức tranh văn hóa, nơi mọi sự hối hả đều dừng lại, chỉ còn lại sự an yên bên chén trà cuối năm. Thưởng trà lúc này không chỉ là giữ ấm cơ thể, mà còn là giữ ấm tâm hồn, sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp đang đến.