Cuộc sống thường nhật của chúng ta là một hành trình không ngừng tìm kiếm sự sinh sôi, nảy nở và tiện ích. Tương tự như việc trồng cây, đa số mọi người chỉ chú trọng đến những kết quả hữu hình và tươi đẹp: quả ngọt, hoa rực rỡ, hay những chiếc lá non mơn mởn. Rất ít người dành thời gian để chiêm nghiệm vẻ đẹp thâm trầm, lắng đọng của “những cái lá lìa cành.” Chính sự tương phản giữa cái “sinh” và cái “diệt,” giữa cái “đạt được” và cái “buông bỏ” này đã hé mở một triết lý sâu sắc, mà khoảnh khắc thưởng trà bên chiếc lá lìa cành như trong bức ảnh là đại diện hoàn hảo nhất.
Sự khác biệt giữa cái hữu hình và cái vô thường
Tâm lý con người thường hướng về tương lai và những thành quả cụ thể. Đây là biểu hiện của thái độ tìm kiếm và sở hữu. Chúng ta trân trọng sự sống, sự tăng trưởng, và sự hoàn hảo. Ngược lại, chiếc lá lìa cành tượng trưng cho sự kết thúc, sự suy tàn và quy luật vô thường. Nó mang một vẻ đẹp khác – vẻ đẹp của sự chấp nhận, của wabi-sabi trong văn hóa Nhật Bản. Việc “rất ít người” trồng cây để ngắm lá rụng cho thấy xã hội đã lãng quên bài học quan trọng nhất: cuộc đời là một vòng luân chuyển, và sự kết thúc cũng là một phần không thể thiếu, cần được tôn vinh.
Thưởng trà: Sự tĩnh lặng trở về hiện tại
Hành động thưởng trà, là một nghi thức cổ xưa nhằm đưa con người thoát khỏi sự xô bồ của thế giới bên ngoài. Từng động tác pha trà, từng hơi thở khi nâng chén trà, và hương thơm thanh khiết của nước trà trong chén nhỏ là một sự thực hành chánh niệm. Khoảnh khắc tĩnh tại này là cánh cửa dẫn đến hiện tại, giúp chúng ta cảm nhận được chính mình.
Trong không gian trà, mọi suy nghĩ về mục tiêu, về hoa, về quả đều tạm lắng. Chỉ còn lại sự hiện diện tuyệt đối. Đây là điều kiện tiên quyết để tâm hồn rộng mở, sẵn sàng đón nhận những triết lý tinh tế hơn:
Nước trà xanh biếc
Phản chiếu vầng trăng tròn
Lòng người tĩnh lặng
Chiếc lá lìa cành: Bài học về vô thường
Chiếc lá lìa cành trong bức ảnh, nằm trên khay gỗ mộc mạc cạnh chén trà, không chỉ là một vật trang trí mà là một biểu tượng triết học. Nó là hình ảnh thu nhỏ của sự buông bỏ hoàn toàn. Chiếc lá đã hoàn thành sứ mệnh của mình và chấp nhận quy luật tự nhiên để trở về với đất mẹ.
Ngắm nhìn chiếc lá vàng úa, ta học được cách đối diện với sự mất mát và sự thay đổi không thể tránh khỏi trong cuộc sống. Nó nhắc nhở chúng ta rằng mọi thứ đều là phù du, và thay vì níu giữ những gì đã qua, ta nên trân trọng vẻ đẹp và sự bình yên trong khoảnh khắc chuyển giao. Sự bình thản của chiếc lá lìa cành chính là sự an nhiên mà con người luôn kiếm tìm.
Lá vàng rơi nhẹ
Khép lại một kiếp đời
An nhiên mặt đất
Trân trọng khoảnh khắc lìa cành trong đời thường
Việc tích hợp triết lý thưởng trà và ngắm lá lìa cành vào cuộc sống thường ngày chính là nghệ thuật sống chậm và biết ơn. Nó dạy ta trân trọng không chỉ những “mùa quả ngọt” mà còn cả những “mùa lá rụng”.
Khi ta ngồi xuống, nhấp một ngụm trà, và chấp nhận rằng mọi thứ sẽ trôi qua, ta giải phóng bản thân khỏi sự lo âu và sợ hãi. Trân trọng chiếc lá lìa cành là trân trọng khoảnh khắc hiện tại, vì nó cũng sẽ qua đi. Đó là sự chuyển hóa cái diệt thành cái đẹp, cái mất thành cái nhận. Nhờ đó, ta sống trọn vẹn hơn, biết ơn hơn ngay cả những điều bình dị nhất.
Hít thở thật sâu
Sớm mai này thức dậy
Trân trọng khoảnh khắc
Trồng cây để ngắm quả, hoa, lá non là phản ánh khát vọng sinh tồn và thành tựu của con người. Nhưng trồng cây để ngắm lá lìa cành là hành động của một tâm hồn đã đạt đến sự trưởng thành triết học. Khoảnh khắc thưởng trà tĩnh tại bên chiếc lá lìa cành không phải là sự thụ động, mà là một sự lựa chọn chủ động để kết nối với quy luật vận hành sâu xa của vũ trụ. Trân trọng vẻ đẹp của sự kết thúc cũng chính là trân trọng toàn bộ chu trình sống, từ đó tìm thấy sự an lạc và bình yên đích thực trong chính cuộc sống thường ngày.
![Nguyễn Đức Duy [Qu Li]](https://nguyenducduy.com/wp-content/uploads/2022/12/z3978793101633_8c52dba746eb37c9263b644823a6909d-modified-1024x1024.png)
