Tần số khác nhau, định mệnh không đi chung đường

131 lượt đã xem

Cuộc đời giống như một bản giao hưởng khổng lồ, nơi mỗi cá nhân là một nhạc cụ đơn lẻ đang cố gắng tấu lên giai điệu của riêng mình. Có những thanh âm khi vang lên lại hòa quyện đến lạ kỳ, nhưng cũng có những nốt nhạc dù đặt cạnh nhau vẫn tạo nên những khoảng lặng đầy lạc lõng. Sự khác biệt ấy không nằm ở giai điệu hay dở, mà nằm ở tần số.

Hành trình tìm kiếm một người tri kỷ, một tâm hồn đồng điệu, thực chất là cuộc tìm kiếm sự cộng hưởng giữa những thực thể cô đơn trong vũ trụ bao la.

Nỗi đau của những “ngôn ngữ” khác biệt

Chúng ta thường lầm tưởng rằng chỉ cần ở cạnh nhau, dành thời gian cho nhau là có thể hiểu nhau. Nhưng thực tế, như câu chuyện về con cá voi Alice với tần số 52Hz, nỗi cô đơn sâu thẳm nhất không phải là khi ở một mình, mà là khi ở giữa đám đông nhưng không ai nghe thấy tiếng lòng mình.

“Tôi nghĩ cô đơn là khi cảm xúc của người đối diện không cùng tần số với cảm xúc của bạn.” — Richard Yates.

Khi hai người có tần số khác nhau, mọi nỗ lực giao tiếp đều trở thành những con sóng đập vào vách đá. Bạn nói về biển cả bao la, họ lại chỉ thấy đôi chân mình đang dính đầy cát nóng. Bạn trân trọng sự tĩnh lặng của một buổi chiều mưa, họ lại chỉ thấy sự ồn ào của những toan tính đời thường.

Như thi sĩ Xuân Diệu từng xót xa:

“Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng bùi ngùi.”

Sự “sai duyên” ấy chính là sự lệch pha về nhận thức và cảm xúc. Khi không cùng tần số, sự hiện diện của đối phương đôi khi lại là gánh nặng, là rào cản khiến ta càng thêm khao khát được thấu hiểu.

Tần số khác nhau, định mệnh không đi chung đường

Một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm lặng im dưới tán mai anh đào rực rỡ. Ngôi nhà ấy và cây hoa ấy như một sự sắp đặt hoàn hảo của tạo hóa và bàn tay con người – chúng đứng cạnh nhau, cùng một không gian, cùng một nhịp thở của đại ngàn. Đó chính là sự tương phợp. Nhưng trong dòng đời tấp nập, không phải lúc nào chúng ta cũng tìm được một “tần số” hòa hợp như thế.

Sự rạn nứt âm thầm từ những nhịp bước lệch pha

Tại sao những người bạn thân thiết từng thề non hẹn biển lại dần trở thành người lạ? Tại sao những cặp đôi từng mặn nồng lại kết thúc bằng sự im lặng đáng sợ?

Câu trả lời nằm ở sự vận động của mỗi cá nhân. Cuộc sống không đứng yên, và tâm hồn chúng ta cũng vậy. Nếu một người không ngừng tiến về phía trước, mở rộng biên độ của tần số tâm hồn, trong khi người kia chọn đứng lại hoặc rẽ sang một hướng khác, thì khoảng cách là điều tất yếu.

Trong một mối quan hệ, không có ai sai, chỉ có người không còn chung nhịp.

Khi tần số không còn đồng điệu, những câu chuyện chung dần cạn kiệt, những tiếng cười chung trở nên gượng gạo. Chúng ta giống như hai đường thẳng đã lỡ đi qua điểm giao nhau duy nhất, để rồi càng đi xa, khoảng cách càng trở nên vô tận.

Ý nghĩa của sự đồng điệu: “Cây gỗ bên cây gỗ”

Tình yêu và tình bạn đích thực không phải là sự chiếm hữu hay phục tùng, mà là sự cùng nhau trưởng thành. Đó là hình ảnh hai cái cây đứng cạnh nhau, rễ bám sâu vào lòng đất và tán lá chạm vào nhau giữa tầng mây, như bài thơ “To the Oak” đã gợi mở.

“Tôi phải là cây gỗ gần bạn, > Đứng bên bạn như hình ảnh một cái cây. > Rễ bám chặt dưới đất, > Lá chạm vào nhau trong mây.”

Hãy nhìn vào cuộc đời của Dương Giáng và Tiền Chung Thư. Họ không chỉ là vợ chồng, mà là hai tần số cộng hưởng mạnh mẽ nhất. Họ hiểu sự do dự trong từng nét bút của nhau, tiếp thêm dũng khí khi đối phương yếu lòng. Sự bền vững của họ đến từ việc không ai phải “đuổi theo” ai, mà là cả hai cùng đi trên một con đường với cùng một vận tốc tâm hồn.

“Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu.” Chỉ những tâm hồn cùng tần số mới có thể nhìn thấu được vẻ đẹp ẩn giấu sau những lớp gai nhọn của nhau, như những con nhím biết cách xích lại gần mà không làm đau đối phương.

Tìm thấy chính mình trong tần số của người khác

Cuộc đời quá ngắn để tiêu hao bản thân trong những mối quan hệ “lệch pha” đầy mệt mỏi. Thay vì cố gắng thay đổi tần số của người khác để vừa vặn với mình, hoặc hạ thấp tần số của chính mình để hòa nhập vào một đám đông không thuộc về mình, hãy kiên nhẫn chờ đợi.

Ở một nơi nào đó trong đại dương bao la này, chắc chắn có một “Alice” khác đang phát ra tín hiệu dành riêng cho bạn. Khi gặp được người ấy, bạn sẽ nhận ra rằng: Hóa ra, không phải thế giới này quá yên lặng, mà vì trước đây bạn chưa gặp đúng người có thể nghe thấy trái tim bạn.

Định mệnh không thể đi chung đường là một sự giải thoát, để ta rảnh tay nắm lấy một bàn tay thực sự vừa vặn.