
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng từng có những ngày mặt trời dường như không bao giờ mọc, những ngày mà nỗi buồn đậm đặc đến mức có thể chạm vào được. Thế nhưng, thời gian là một phép màu, và niềm tin vào sự “tự chữa lành” chính là chiếc chìa khóa để chúng ta mở cánh cửa bước ra ngoài ánh sáng.
Chấp nhận nỗi buồn như một phần của sự sống
Chúng ta thường sợ nỗi buồn, tìm cách xua đuổi hoặc che đậy nó bằng những lớp mặt nạ hối hả. Nhưng nỗi buồn, thực chất là một phản xạ của tâm hồn khi nó đang học cách yêu thương hoặc học cách buông bỏ một điều gì đó sâu sắc. Muốn đến được ngày “trời trong, gió nhẹ”, trước hết ta phải học cách bước đi trong mưa.
Nỗi buồn như vệt sương mờ,
Đọng trên khóe mắt, đợi giờ nắng lên.
Đừng quên, chớ vội mà quên,
Trong cơn bão tố mới bền bản tâm.
Bình yên chẳng ở đâu xa,
Ở ngay trong cách ta tha thứ mình.
Việc thừa nhận mình đang “không ổn” chính là bước đầu tiên để thực sự “sẽ ổn”. Đừng ép mình phải cười khi lòng đang tan nát, cũng đừng ép mình phải mạnh mẽ khi đôi chân đã mỏi nhừ.
Phép màu của sự buông bỏ: Để nỗi buồn trôi cùng gió
Tại sao cổ nhân và cả những trang sách hiện đại đều khuyên chúng ta nên “buông”? Bởi vì đôi bàn tay ta quá nhỏ bé, nếu cứ nắm chặt những tổn thương của quá quá khứ, ta sẽ không còn chỗ để đón nhận những món quà của hiện tại. “Để nỗi buồn trôi cùng gió” không phải là sự trốn chạy, mà là một lựa chọn đầy bản lĩnh để trả lại cho tâm hồn sự tự do nguyên thủy.
Gói ghém ưu phiền gởi gió bay,
Hư vinh, oán hận trút vai gầy.
Nhân gian một cõi đi rồi đến,
Hà cớ chi buồn chuyện rủi may?
Tay buông thì tâm ta mới nhẹ,
Đời rộng thênh thang chẳng vướng lầy.
Khi ta buông tay, ta không mất đi gì cả, ta chỉ đang để những thứ không thuộc về mình trở về đúng vị trí của nó, để nhường chỗ cho “nắng vàng tươi” len lỏi vào từng ngõ ngách của tâm tư.
Một ngày nào đó – Lời hẹn ước với chính mình
Cụm từ “vào một ngày nào đó” nghe có vẻ xa xôi, nhưng nó thực chất là một lời khẳng định về hy vọng. Đó là một lời hứa rằng dù hôm nay có tồi tệ đến đâu, nó cũng không thể kéo dài mãi mãi. Cuộc sống luôn vận hành theo những chu kỳ: có đêm đen thì ắt có bình minh, có mùa đông giá rét thì ắt có mùa xuân ấm áp.
Sẽ có một ngày bạn thức dậy,
Thấy nỗi đau hôm qua bỗng hóa dịu dàng.
Những vết sẹo không còn làm ta nhức nhối,
Chúng trở thành những huy chương của sự trưởng thành.
Bạn sẽ soi gương và thấy mình thật đẹp,
Một vẻ đẹp tôi luyện qua bão giông,
Vững chãi và thong dong.
Ngày đó sẽ đến khi bạn ngừng đếm những tổn thương và bắt đầu đếm những nụ cười dù là nhỏ nhất.
Sau cùng, chỉ giữ lại duy nhất một nụ cười
Tại sao trang sách lại vẽ hình một bông hoa hướng dương đơn độc nhưng rạng rỡ trong chậu? Bởi vì hướng dương luôn quay về phía mặt trời. Việc “chỉ giữ lại duy nhất một nụ cười” là sự cô đọng của trí tuệ. Sau khi đã đi qua đủ nhiều những thăng trầm, người ta hiểu rằng tài sản lớn nhất không phải là tiền bạc hay địa vị, mà là khả năng mỉm cười trước mọi biến động của cuộc đời.
Nụ cười ấy không phải là nụ cười hời hợt, mà là nụ cười của sự thấu suốt:
- Cười vì mình đã đủ mạnh mẽ để đi qua gian khó.
- Cười vì biết ơn những người đã ở lại và cả những người đã ra đi.
- Cười vì nhận ra rằng, chỉ cần mình còn sống, còn hơi thở, thì mọi thứ đều có thể bắt đầu lại.
Bạn chọn gì cho ngày mai?
Trang sách rồi sẽ khép lại, nhưng hành trình của bạn thì vẫn tiếp diễn. Nỗi buồn của bạn hôm nay, dù lớn lao đến mức nào, cũng chỉ là một chương trong cuốn sách đời mình, chứ không phải là toàn bộ câu chuyện.
“Trời trong, gió nhẹ, nắng vàng tươi” không phải là điều kiện thời tiết bên ngoài, mà là trạng thái của tâm hồn bạn. Khi tâm bạn lặng, gió sẽ ngừng thổi. Khi tâm bạn sáng, nắng sẽ tự nhiên về.
Lời nhắn nhủ cho bạn:
Đừng vội vã, đừng ép uổng. Hãy cứ để nỗi buồn trôi đi theo nhịp của nó. Nhưng hãy hứa với bản thân rằng, bạn sẽ không bỏ cuộc cho đến ngày bạn có thể mỉm cười thật tươi và nói: “Mình thực sự ổn rồi.”
Hôm nay bạn đã sẵn sàng để “gửi nỗi buồn cho gió” chưa? Hay bạn vẫn muốn giữ nó lại thêm một chút để chiêm nghiệm? Sự lựa chọn luôn nằm ở bạn.
![Nguyễn Đức Duy [Qu Li]](https://nguyenducduy.com/wp-content/uploads/2022/12/z3978793101633_8c52dba746eb37c9263b644823a6909d-modified-1024x1024.png)