Hai cái lưới và dòng sông

201 lượt đã xem

Trên một bờ sông lớn, có hai ngư dân già cùng nhau giăng lưới mỗi chiều. Một người tên là Ông An, người còn lại tên là Ông Hào.

Ông Hào luôn muốn bắt được nhiều cá nhất. Ông có một tấm lưới khổng lồ, mắt lưới dày đặc, và Ông luôn cố gắng thả nó ra xa nhất, sâu nhất có thể. Chiều nào Ông cũng lo lắng, bận rộn, ánh mắt luôn dõi theo phao lưới, sợ rằng mình sẽ bỏ sót bất kỳ con cá lớn nào.

Ông An thì ngược lại. Lưới của Ông nhỏ hơn nhiều, mắt lưới rộng vừa phải. Ông không cố gắng giăng quá xa hay quá sâu. Ông chỉ chọn một vị trí vừa đủ gần bờ, nơi dòng nước chảy êm đềm và trong vắt.

Một buổi chiều, sau khi ngâm lưới xong, Ông Hào thở dài thườn thượt, liên tục xoa tay vì mệt mỏi. Ông nhìn Ông An đang nhâm nhi chén trà nóng mang theo, vẻ mặt thanh thản.

“Này Ông An,” Ông Hào nói, “Sao Ông có vẻ thảnh thơi thế? Lưới Ông nhỏ, cá Ông bắt được có lẽ không bằng một phần mười của tôi. Ông không lo lắng gì sao?”

Ông An cười hiền hậu, nhấp một ngụm trà:

Hai cái lưới và dòng sông

“Ông Hào à, tôi không lo về số lượng. Tôi chỉ muốn bắt những con cá cần thiết cho mình, những con cá bơi tự nhiên vào lưới. Lưới của Ông quá lớn, mắt lưới quá dày. Ông bắt cả những thứ không phải là cá – rác rưởi, rong rêu, và cả những thứ nhỏ bé Ông cũng không thể để sót. Cuối cùng, cái lưới lớn ấy lại là gánh nặng lớn nhất của Ông.”

Ông An chỉ tay xuống dòng sông, nơi nước vẫn đang chảy mãi không ngừng:

“Tôi để cho dòng sông mang đến những gì nó muốn mang. Tôi chỉ đón nhận. Tôi không cố gắng chặn đứng cả dòng chảy của cuộc đời. Khi cái lưới của tôi nhẹ nhàng, tâm hồn tôi cũng nhẹ nhàng.”

Ông Hào im lặng. Quả thật, mỗi khi kéo lưới lên, Ông Hào phải tốn gấp ba lần sức lực để gỡ bỏ những thứ không phải là cá, lọc bỏ những con cá nhỏ, và cuối cùng vẫn mệt nhoài.