Trong khoảnh khắc giao thoa của ngày và đêm, khi hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong màn sương tối nhá nhem, lòng ta lại chậm rãi lắng đọng. Ngày Hiến chương Nhà giáo không chỉ là dịp để nhớ về những thầy cô đứng trên bục giảng, mà còn là khoảnh khắc ta cúi đầu tri ân tất cả những “người dẫn đường” đã thắp lên ngọn lửa trong tâm hồn ta, dạy ta bài học đầu tiên về nhân sinh và lòng dũng cảm. Nâng chén trà này, ta nâng niu cả một bầu trời biết ơn.
Hành trình đường đời vốn dĩ là một mê cung với vô vàn ngã rẽ và sương mù. Có những lúc ta lạc lối, hoang mang tìm kiếm một tia sáng, đôi chân mỏi mệt muốn dừng lại. Và rồi, một bàn tay đã đưa ra, một ánh mắt đã nhìn thấu, một lời nói đã khai mở. Người dẫn lối ấy có thể là một vị ân sư nghiêm khắc, một bậc cha mẹ hiền từ, một người bạn tri kỷ, hay chỉ đơn giản là một linh hồn đã đi trước và để lại dấu chân. Họ không chỉ truyền đạt kiến thức, mà còn trao tặng sự tử tế và sức mạnh để ta tự đứng vững. Sự hiện diện của họ là một lẽ nhiệm màu, một khoảnh khắc thanh tịnh khắc sâu vào ký ức:
Hơi trà bay lên,
Bài học xưa khẽ về,
Đường tối bừng sáng.
Mỗi lời dạy, mỗi cử chỉ quan tâm, đều trở thành hạt giống gieo vào mảnh đất tâm hồn, nảy mầm thành lẽ sống, thành đạo đức. Sự biết ơn ấy không phải là món nợ vật chất, mà là một cảm thức nhân sinh sâu sắc về sự kết nối và trao truyền. Nó là động lực để ta không ngừng vun đắp, trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, và quan trọng hơn, biết cách thắp sáng cho người khác.

Lòng biết ơn đó như dòng sông, chảy mãi không ngừng, vượt qua thời gian và không gian. Nó được đan dệt nên từ những sợi chỉ của sự kính trọng, yêu thương và thấu hiểu. Tình cảm này, trong văn hóa Việt Nam, thường được gói ghém trong những vần chân tình, nhẹ nhàng mà sâu lắng:
Ơn người dẫn lối muôn trùng,
Bao nhiêu năm tháng vẫn cùng bước đi.
Thuyền đời cập bến xuân thì,
Nhờ câu nhân nghĩa khắc ghi trong lòng.
Dẫu xa cách, cách núi sông,
Lời xưa vẫn vọng, vẫn nồng hương sen.
Sống với lòng biết ơn, ta nhận ra rằng thành tựu của ta không phải là của riêng ta, mà là kết quả của sự sẻ chia, nhẫn nại và kỳ vọng mà người khác đã đặt vào. Đó là sự biết ơn không cần đáp trả, mà chỉ cần ta sống trọn vẹn, sống có ích, để những giá trị tốt đẹp đó tiếp tục được lan tỏa. Khi ta sống tốt, ta đã hoàn thành được “bài học” lớn nhất mà người dẫn đường muốn trao tặng.
Chén trà đã cạn, nhưng dư vị của lòng biết ơn vẫn còn đọng lại, ấm áp như ánh lửa nhỏ trong đêm đông. Ta gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến những người đã vẽ bản đồ và trao cho ta chiếc la bàn để đi hết cuộc đời này.
![Nguyễn Đức Duy [Qu Li]](https://nguyenducduy.com/wp-content/uploads/2022/12/z3978793101633_8c52dba746eb37c9263b644823a6909d-modified-1024x1024.png)