Đạo vững, tâm an: Bản lĩnh giữ mình giữa dòng đời vạn biến

90 lượt đã xem

Đạo vững, tâm an: Bản lĩnh giữ mình giữa dòng đời vạn biến

Lời tự tình giữa nhân gian

Trong dòng chảy hối hả của thế kỷ 21, con người dường như đang chạy đua với thời gian để lấp đầy những khoảng trống bằng vật chất. Chúng ta định nghĩa thành công bằng con số, định nghĩa hạnh phúc bằng sở hữu. Thế nhưng, cổ nhân đã để lại một chiếc neo vững chãi cho tâm hồn qua bốn chữ: “Khinh vật trọng đạo”. Đây không chỉ là lời dạy về sự tiết chế, mà là kim chỉ nam để tìm lại bản ngã giữa một thế giới đầy xô đẩy.

Khinh vật – Để lòng nhẹ tênh trước được mất

“Vật” là tiền tài, danh lợi, là những thứ lấp lánh nhưng hữu hạn. “Khinh vật” không phải là chối bỏ giá trị của vật chất, mà là đặt chúng về đúng vị trí: Phương tiện, chứ không phải mục đích. Khi ta không còn coi vật chất là “ông chủ” sai khiến hành vi, tâm ta tự khắc bình yên.

Chút danh chút lợi tựa mây trôi,
Được mất hơn thua cũng vậy rồi.
Đừng để lòng vàng pha bụi cát,
Cho hồn thanh thản giữa xa xôi.

Khi chúng ta quá nặng lòng với việc sở hữu, chúng ta trở thành nô lệ của những thứ mình đang có. “Vật càng nặng, tâm càng loạn” – đó là một quy luật tất yếu. Chỉ khi biết buông bỏ sự chấp niệm vào những giá trị bên ngoài, ta mới đủ tĩnh lặng để lắng nghe tiếng nói bên trong.

Trọng đạo – Cốt cách vững bền trước nghịch cảnh

Nếu “vật” là lớp áo ngoài, thì “đạo” chính là xương sống của một đời người. Đạo là lương tri, là sự tử tế, là nguyên tắc sống không thể thỏa hiệp. Người trọng đạo giống như cây trúc trước gió: uyển chuyển để không gãy, nhưng luôn giữ mình thẳng đứng.

Đường đời muôn vạn nẻo xa,
Giữ lòng ngay thẳng mới là chính nhân.
Dù cho bão táp xoay vần,
Chữ tâm, chữ nghĩa vẫn gần bên ta.

Trọng đạo là biết điều đúng mà làm, biết điều sai mà lánh. Trong sự cám dỗ của lợi lộc, người trọng đạo chọn danh dự. Trong sự vùi dập của nghịch cảnh, người trọng đạo chọn bản lĩnh. Như đại văn hào Victor Hugo từng nói: “Cái chết không đáng sợ, cái đáng sợ là không sống trọn vẹn với lương tâm mình.”

Sự giao thoa – Lấy Đạo làm gốc, lấy Đức làm nền

Sức mạnh thực sự của một người không nằm ở việc họ có bao nhiêu tiền, mà nằm ở việc họ đứng vững như thế nào khi tất cả tiền bạc rời đi. Lấy đạo làm gốc, lấy đức làm nền, lấy tâm làm chủ chính là “kiềng ba chân” giúp ta đi qua mọi biến động của thời đại.

Giữa thế gian ồn ào, bạn chọn lặng im,
Không phải vì yếu mềm, mà vì tâm đã định.
Như mạch nước ngầm chảy sâu trong lòng đất,
Cứ thong dong mà tưới mát cuộc đời.
Vật có thể đổi dời,
Nhưng đạo sáng mãi trong tim người bền bỉ.

Người có đạo không cần phô trương, vì khí chất của họ toát ra từ sự điềm tĩnh và bao dung. Họ hiểu rằng: “Tiền có thể mua được một ngôi nhà, nhưng không mua được một tổ ấm; mua được đồng hồ, nhưng không mua được thời gian; mua được vị thế, nhưng không mua được sự kính trọng.”

Những câu hỏi cho mai sau

Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình chọn lọc. Mỗi ngày trôi qua, chúng ta đều đứng trước những lựa chọn: Thêm một chút vật chất hay giữ thêm một chút đạo nghĩa? Làm đầy túi tiền hay làm giàu tâm hồn?

Cổ nhân dạy: “Vật đổi, đời thay. Đạo vững, tâm an.”

Vật chất rồi sẽ cũ kỹ, danh vọng rồi sẽ phai màu theo năm tháng. Chỉ có cái “Đạo” trong mỗi người là còn mãi, là di sản quý giá nhất mà ta có thể để lại cho đời.

Bạn thân mến, giữa thế giới đầy xô đẩy này:

  • Bạn đang chạy theo những thứ mình “có”, hay đang xây dựng con người mình “là”?
  • Nếu ngày mai tất cả “vật” bên ngoài biến mất, bạn còn lại gì trong tay để đứng vững?

Cây muốn xanh tươi phải bám sâu vào lòng đất. Người muốn bình an phải bám sâu vào chữ Đạo.